Tôi là người luôn mở cửa sổ.
Mọi cuộc họp. Mọi phòng hội nghị. Mọi buồng điện thoại đóng kín như quan tài. Nếu bạn từng làm việc với tôi, bạn biết rồi.
Nhiều năm tôi nghĩ đó là tật. Không phải. Đó là hành động hợp lý nhất trong phòng.
Tôi hiểu lĩnh vực này từ bên trong. Tôi sáng lập một công ty máy lọc không khí, đưa nó đến thương vụ mua lại, rồi dành ba năm ở Thượng Hải làm Giám đốc Kỹ thuật, thiết kế và sản xuất thiết bị đo chất lượng không khí đạt giải thưởng. Tôi từng cầm sensor, đọc spec, quản lý chuỗi cung ứng. Ngành công nghiệp đáng lẽ phải sửa không khí tệ thì phần lớn không thèm đo CO2.
Bạn ngồi xuống. Cuộc họp bắt đầu. Bốn mươi phút sau, phòng nặng trịch. Mắt lờ đờ. Ý tưởng hay biến mất. Bạn đổ lỗi cho cà phê. Bạn đổ lỗi cho bữa trưa. Bạn đổ lỗi cho bản thân.
Không phải thứ nào trong số đó. Là không khí. Là CO2 mà bạn và tất cả mọi người thở ra, không có lối thoát.
Nên tôi bắt đầu mang theo máy đo CO2 đi khắp nơi. Không phải để gây phiền. Tôi chán tranh luận bằng cảm giác, tôi muốn một con số. Con số hầu như luôn tệ hơn bất kỳ ai đoán.
Không khí ngoài trời là khoảng 400 ppm. Phòng thông gió tốt giữ dưới 1.000. Trên mức đó, não bạn bắt đầu chậm lại. Tôi từng đo được 2.000 ppm trong phòng họp ghi "tám người". Mười phút sau khi vào. Ba người. Cửa đóng.
Đó không phải phòng họp. Đó là DUMB AIR.
Tôi không nói theo nghĩa chửi. Tôi nói theo nghĩa thực tế. Harvard cho người vào phòng với các mức CO2 khác nhau rồi cho làm bài test. CO2 lên thì điểm xuống. Ra quyết định. Tập trung. Tư duy chiến lược. Giảm gần một nửa ở mức mà tôi đo được trong văn phòng bình thường mỗi tuần.
Đọc lại đi. Chúng ta nhét người vào phòng khiến trí thông minh giảm đo được, rồi bảo họ suy nghĩ hết sức trong đó. Chúng ta gọi kết quả là vấn đề năng suất. Không phải. Đó là không khí tệ.
Bạn biết cảm giác này rồi. Nhớ lần cuối bạn trùm chăn kín đầu rồi phải ngoi lên thở. Cái cảm giác bí, ngộp, muốn thoát ra. Đó là CO2. Trong phòng họp ngột ngạt nó chậm hơn và yên hơn, nên không ai nói ra. Cùng loại khí. Cùng tác dụng.
Điều thực sự khiến tôi điên là: chúng ta chấp nhận nó.
Chúng ta chi cả đống tiền để văn phòng đẹp. Ghế đắt hơn laptop. Máy pha espresso. Bàn đứng. Rồi nhốt người vào phòng âm thầm khiến họ đần đi, mà không ai đo cái thứ duy nhất đang phá cuộc họp.
Nên tôi không lặng lẽ mở cửa sổ nữa. Tôi nói to lên.
Đây là DUMB AIR. Đo không khí quanh bạn. Hiểu con số đó nghĩa là gì. Hành động. Mở cửa sổ nếu được. Nếu không, dùng bằng chứng để buộc người quản lý sửa. Văn phòng. Lớp học của con bạn. Phòng ngủ. Ghế sau xe Grab.
Không có sản phẩm. Không bán gì. Chỉ có sự thật về thứ bạn đang hít, con số chứng minh điều đó, và cách xử lý.
Không khí sạch giúp bạn minh mẫn hơn. Đã đến lúc hành động như vậy.
Mở cửa sổ. Đừng thở không khí ngu.
— Gustav